望溪侍郎挽诗

唐代 全祖望
前年我过湄园中,先生留我间经筒。七治仪礼老未竟,上纠康成下继公。 惜我投閒空咄咄,戒我浪游徒匆匆。速我著书漫忽忽,倚杖而叹神熊熊。 东西宿老沦落尽,岿然灵光世所宗。其秋示我新雕集,寄声他山错可攻。 长笺亦聊贡一得,谓以寸莛叩巨钟。谦光一一尽刊削,再索直言资折衷。 三江迢迢未尽达,岂期妖梦告蛇龙。遗世行世仅十五,尚有秘箧干长虹。 由来旧德为时重,虽复不用亦有功。试看浮玉山头色,一夜愁云冥濛濛。 江东有客近悔过,欲赍絮酒哭幽宫。尉它拜表去黄屋,孰与汉大敢怙终。 我诗寄声到蒿里,先生一笑降虚空。
qián nián guò méi yuán zhōng   xiān sheng liú jiān jīng tǒng zhì lǎo wèi jìng   shàng jiū kāng chéng xià gōng
tóu xián kōng duō duō   jiè làng yóu cōng cōng zhù shū màn   zhàng ér tàn shén xióng xióng
dōng 西 宿 lǎo lún luò jǐn   kuī 岿 rán líng guāng shì suǒ zōng qiū shì xīn diāo   shēng shān cuò gōng
cháng jiān liáo gòng de   wèi cùn tíng kòu zhōng qiān guāng jǐn kān xuē   zài suǒ zhí yán shé zhōng
sān jiāng tiáo tiáo wèi jǐn   yāo mèng gào shé lóng shì háng shì jǐn shí   shàng yǒu qiè gàn cháng hóng
yóu lái jiù wéi shí zhòng   suī yòng yǒu gōng shì kàn shān tóu   chóu yún míng méng méng
jiāng dōng yǒu jìn huǐ guò   jiǔ yōu gōng wèi bài biǎo huáng   shú hàn gǎn zhōng
shī shēng dào hāo   xiān sheng xiào jiàng kōng