王信玉生日

宋代 饶节
簪笏谁非嗣,才能恐未难。传家推有守,树德莫如宽。 贱子敢为佞,明公信可观。四维开雉堞,千顷涨波澜。 逮下亡圭角,逢人倒肺肝。月评终许劭,爱客自袁安。 不伪心常逸,忘机体更胖。所临惟简易,有道息彫残。 使节轺车稳,兵符玉具乾。百城同锁静,万井益歌欢。 退食公无事,挥毫妙可刊。笙歌珠履醉,风月井梧寒。 诸子仍闻道,群雏半著冠。居然谢纨绮,沃若秀芝兰。 表里初无憾,行藏晚竟完。向来三径志,欲了五车看。 异日人争诵,来徵印已刓。恐须烦柱石,从此接鸳鸾。 直道惟天相,亨衢岂自干。祝公千岁寿,终始立朝端。
zān shuí fēi   cái néng kǒng wèi nán chuán jiā tuī yǒu shǒu   shù kuān
jiàn gǎn wéi nìng   míng gōng xìn guān wéi kāi zhì dié   qiān qǐng zhǎng lán
dǎi xià wáng guī jiǎo   féng rén dào fèi gān yuè píng zhōng shào   ài yuán ān
wěi xīn cháng   wàng gèng pàng suǒ lín wéi jiǎn   yǒu dào diāo cán
shǐ 使 jié yáo chē wěn   bīng qián bǎi chéng tóng suǒ jìng   wàn jǐng huān
tuì 退 shí gōng shì   huī háo miào kān shēng zhū zuì   fēng yuè jǐng hán
zhū réng wén dào   qún chú bàn zhù guān rán xiè wán   ruò xiù zhī lán
biǎo chū hàn   xíng cáng wǎn jìng wán xiàng lái sān jìng zhì   le chē kàn
rén zhēng sòng   lái zhēng yìn wán kǒng fán zhù shí   cóng jiē yuān luán
zhí dào wéi tiān xiàng   hēng gàn zhù gōng qiān suì shòu 寿   zhōng shǐ cháo duān