望行人(一作秋闺)

唐代 张籍
秋风窗下起,旅雁向南飞。日日出门望,家家行客归。 无因见边使,空待寄寒衣。独倚青楼暮,烟深鸟雀稀。
qiū fēng chuāng xià   yàn xiàng nán fēi chū mén wàng   jiā jiā xíng guī
yīn jiàn biān shǐ 使   kōng dài hán qīng lóu   yān shēn niǎo què