望行人

明代 刘基
朝听乾鹊鸣,暮见灯花结。 鹊鸣灯结无定期,镜里青云看成雪。 人生百岁难长保,天上孤鸾海中老。 滔滔逝水不回西,灼灼秋花几时好。 一朝复一朝,一夕复一夕,只恐君心念妾时,妾身已作山 头石。
cháo tīng qián què míng   jiàn dēng huā jié  
què míng dēng jié dìng   jìng qīng yún kàn chéng xuě  
rén shēng bǎi suì nán zhǎng bǎo   tiān shàng luán hǎi zhōng lǎo  
tāo tāo shì shuǐ huí 西   zhuó zhuó qiū huā shí hǎo  
zhāo zhāo     zhǐ kǒng jūn xīn niàn qiè shí   qiè shēn zuò shān
tóu shí