望行人

宋代 姚宽
戍客久不归,生死关山道。 出寒入塞云,长亭短亭草。 梦断玉阶人,愁深花欲老。 庭树起秋风,寄衣当及早。
shù jiǔ guī   shēng guān shān dào  
chū hán sāi yún   cháng tíng duǎn tíng cǎo  
mèng duàn jiē rén   chóu shēn huā lǎo  
tíng shù qiū fēng   dāng zǎo