王孝子诗

清代 缪沅
丁徭日繁重,闾户多逃亡。文安王氏子,飘泊辞故乡。 弃我旧井灶,舍我旧耕桑。甘心杂匹耦,各自东西翔。 故乡不能归,涕泣泪如雨。一灯何荧荧,健妇耆门户。 生儿在襁褓,日夜尚须乳。儿生未十期,儿志如成人。 上堂见阿母,儿有平生亲。儿生不如父,儿不如鲜民。 阿母为儿言,汝父久埃尘。上天与入地,欲见愁无因。 孝子闻母言,含泪声酸辛。团圞复团圞,为儿授家室。 登堂见花烛,吞声哭不得。儿生未识爷,何以安枕席。 誓辞连理枝,永远事行役。再拜阿母旁,泣血涴颜色。 出门何所之?惘惘别里门。长号感行路,天地为之昏。 日则望云驰,夜则戴星奔。飞篷罥天末,何处寻本根。 行行大壑旁,僵卧荒祠外。精诚动木石,魂魄交冥昧。 开门撮老叟,梦中与神会。午食见指南,莎羹未粗粝。 当归乃隐语,不闻附子脍。迤逦入东南,山泽形神枯。 黄沙蚀颜面,疮痍生肌肤。果然带山下,梦觉逢精庐。 佛香飘院落,有客苍髯须。询知旧乡里,惊喜立坐隅。 寻声犹识得,精神相感孚。父子抱持哭,泪落千僧徒。 殷勤劝还乡,缁林戒行李。入门见老妻,毁颜已暮齿。 新妇洁盘餐,为翁具甘旨。至行格天地,和气浃乡里。 高曾遗矩矱,子孙遍朱紫。至今道旁人,齐歌王孝子。
dīng yáo fán zhòng   duō táo wáng wén ān wáng shì piāo   xiāng    
jiù jǐng zào   shě jiù gēng sāng gān xīn ǒu   dōng xiáng 西    
xiāng néng guī   lèi dēng yíng yíng jiàn   mén    
shēng ér zài qiǎng bǎo   shàng ér shēng wèi shí ér   zhì chéng rén    
shàng táng jiàn ā   ér yǒu píng shēng qīn ér shēng ér   xiān mín    
ā wèi ér yán   jiǔ āi chén shàng tiān   jiàn chóu yīn    
xiào wén yán   hán lèi shēng suān xīn tuán luán tuán luán wèi   ér shòu jiā shì    
dēng táng jiàn huā zhú   tūn shēng ér shēng wèi shí   ān zhěn    
shì lián zhī   yǒng yuǎn shì xíng zài bài ā páng   xuè yán    
chū mén suǒ zhī   wǎng wǎng bié mén cháng hào gǎn xíng tiān   wèi zhī hūn    
wàng yún chí   dài xīng bēn fēi péng juàn tiān   chǔ xún běn gēn    
xíng xíng páng   jiāng huāng wài jīng chéng dòng shí hún   jiāo míng mèi    
kāi mén cuō lǎo sǒu   mèng zhōng shén huì shí jiàn zhǐ nán shā   gēng wèi    
dāng guī nǎi yǐn   wén kuài dōng nán shān   xíng shén    
huáng shā shí yán miàn   chuāng shēng guǒ rán dài shān xià mèng   jué féng jīng    
xiāng piāo yuàn luò   yǒu cāng rán xún zhī jiù xiāng jīng   zuò    
xún shēng yóu shí de   jīng shén xiāng gǎn bào chí lèi   luò qiān sēng    
yīn qín quàn huán xiāng   lín jiè xíng mén jiàn lǎo huǐ   yán chǐ   齿  
xīn jié pán cān   wèi wēng gān zhǐ zhì xíng tiān   jiā xiāng    
gāo céng yuē   sūn biàn zhū zhì jīn dào páng rén   wáng xiào