王校以诗送笋及一壶

宋代 韩淲
涧道迷蓬藿,山空且熟眠。雨多从蔽日,风横任吹烟。 欢喜收笺翰,提携到酒泉。更逢初斸笋,急急和新篇。
jiàn dào péng huò   shān kōng qiě shú mián duō cóng fēng   héng rèn chuī yān    
huān shōu jiān hàn   xié dào jiǔ quán gèng féng chū zhǔ sǔn   xīn piān