望乡台
一登还一望,一望复惆怅。乡关望不见,泪落荒台上。
yī
一
dēng
登
hái
还
yī
一
wàng
望
,
yī
一
wàng
望
fù
复
chóu
惆
chàng
怅
。
。
xiāng
乡
guān
关
wàng
望
bú
不
jiàn
见
,
lèi
泪
luò
落
huāng
荒
tái
台
shàng
上
。
。