王文公

宋代 岳珂
态腾踔而多疏,意轩昂而多趣。倏焉如籋电之驹,沛然如纵壑之鱼。 使之为山泽之癯,抱是道以自娱,闻清风而兴起,望膏泽之沾濡,肤寸所形,秕糠金朱,岂不毅然大丈夫。 然而律之以芝繇之法度,考之以羲献之范模,媲行楷而已变,质隶草而多拘。 顾欲以之擅八体,教六书,合天下同轨之车,而不容有一辙之殊,兹其所以偾于康庄之衢。 吁。
tài téng chuō ér duō shū   xuān áng ér duō shū yān niè diàn zhī pèi   rán zòng zhī    
shǐ 使 zhī wéi shān zhī   bào shì dào   wén qīng fēng ér xīng   wàng gào zhī zhān   cùn suǒ xíng   kāng jīn zhū   rán zhàng  
rán ér zhī zhī yáo zhī   kǎo zhī xiàn zhī fàn   xíng kǎi ér biàn   zhì cǎo ér duō  
zhī shàn   jiào liù shū   tiān xià tóng guǐ zhī chē   ér róng yǒu zhé zhī shū   suǒ fèn kāng zhuāng zhī