王文成纪功碑

清代 查慎行
明朝制科号得士,吾乡前辈尤绝伦。于公王公后先出,往往艰大投其身。 朝廷坐收养士报,仓卒定变皆儒臣。正德己卯夏六月,逆濠犯顺江湖滨。 公然举兵思向阙,三郡一哄生祅尘。皖口骎骎势将下,留都岌岌恐震邻。 是时海宇正清晏,武备缺略久不振。公方持节抚南赣,似可观变徐邅迍。 同仇大义愤所切,守土敢限越与秦。出师必待九重诏,是谓以贼遗君亲。 飞书插羽声罪讨,攻所不备真如神。自从捣巢及执丑,通计时日才兼旬。 军门戎首已面缚,天子靺鞈方南巡。石头城南献馘罢,待命行及明年春。 周公东征尚跋疐,形迹讵可拘忠纯。盈廷宵小古亦有,忌者愈众节愈伸。 初心只期济国事,岂必画像图麒麟。兹山勒铭盖有故,深刻岁月题庚辰。 纪功非夸乃纪实,书法遒劲辞温醇。首从伐叛叙始末,继举神武归丹宸。 天方嘉靖我邦国,谁其纪者臣守仁。随征官属例得列,惜哉名姓今俱湮。 读书台傍一片石,百四十字磨崖新。逸事吾闻长老说,弘治一榜凡三人。 后来立朝适共事,数本前定非无因。胡发其奸孙殉难,公乃一手回千钧。 煌煌勋业本德性,出遇世会开经纶。质诸百世可无惑,似此理学宁非真? 后来轻薄好诋毁,撼树不过欺愚民。如公表见犹未免,此外何以加冠巾。 手磨碑碣发长啸,白日皎皎悬秋旻。
míng cháo zhì hào de shì   xiāng qián bèi yóu jué lún gōng wáng gōng hòu xiān chū   wǎng wǎng jiān tóu shēn
cháo tíng zuò shōu yǎng shì bào   cāng dìng biàn jiē chén zhèng mǎo xià liù yuè   háo fàn shùn jiāng bīn
gōng rán bīng xiàng quē   sān jùn hòng shēng yāo chén wǎn kǒu qīn qīn shì jiāng xià   liú kǒng zhèn lín
shì shí hǎi zhèng qīng yàn   bèi quē lüè jiǔ zhèn gōng fāng chí jié nán gàn   shì guān biàn zhān zhūn
tóng chóu fèn suǒ qiè   shǒu gǎn xiàn yuè qín chū shī dài jiǔ zhòng zhào   shì wèi zéi jūn qīn
fēi shū chā shēng zuì tǎo   gōng suǒ bèi zhēn shén cóng dǎo cháo zhí chǒu   tōng shí cái jiān xún
jūn mén róng shǒu miàn   tiān fāng nán xún shí tou chéng nán xiàn guó   dài mìng xíng míng nián chūn
zhōu gōng dōng zhēng shàng   xíng zhōng chún yíng tíng xiāo xiǎo yǒu   zhě zhòng jié shēn
chū xīn zhǐ guó shì   huà xiàng lín shān míng gài yǒu   shēn suì yuè gēng chén
gōng fēi kuā nǎi shí   shū qiú jìng wēn chún shǒu cóng pàn shǐ   shén guī dān chén
tiān fāng jiā jìng bāng guó   shuí zhě chén shǒu rén suí zhēng guān shǔ liè   zāi míng xìng jīn yān
shū tái bàng piàn shí   bǎi shí xīn shì wén zhǎng lǎo shuō   hóng zhì bǎng fán sān rén
hòu lái cháo shì gòng shì   shù běn qián dìng fēi yīn jiān sūn xùn nàn   gōng nǎi shǒu huí qiān jūn
huáng huáng xūn běn xìng   chū shì huì kāi jīng lún zhì zhū bǎi shì huò   shì xué níng fēi zhēn  
hòu lái qīng hǎo huǐ   hàn shù guò mín gōng biǎo jiàn yóu wèi miǎn   wài jiā guàn jīn
shǒu bēi jié cháng xiào   bái jiǎo jiǎo xuán qiū mín