王维吴道子画

宋代 苏辙
吾观天地间,万事同一理。 扁也工斫轮,乃知读文字。 我非画中师,偶亦识画旨。 勇怯不必同,要以各善耳。 壮马脱衔放平陆,步骤风雨百夫靡。 美人婉娩守闲独,不出庭户修容止。 女能嫣然笑倾国,马能一踧致千里。 优柔自好勇自强,各自胜绝无彼此。 谁言王摩诘,乃过吴道子。 试谓道子来置女,所挟従软美。 道子掉头不肯应,刚杰我已足。 自恃雄奔不失驰,精妙实无比。 老僧寂灭生虚微,侍女闲洁非复婢。 丁宁勿相违,幸使二子齿。 二子遗迹今岂多,岐阳可贵能独备。 但使古壁常坚完,尘土虽积光艳长不毁。
guān tiān jiān   wàn shì tóng  
biǎn gōng zhuó lún   nǎi zhī wén  
fēi huà zhōng shī   ǒu shí huà zhǐ  
yǒng qiè tóng   yào shàn ěr  
zhuàng tuō xián fàng píng   zhòu fēng bǎi  
měi rén wǎn wǎn shǒu xián   chū tíng xiū róng zhǐ  
néng yān rán xiào qīng guó   néng zhì qiān  
yōu róu hào yǒng qiáng   shèng jué  
shuí yán wáng jié   nǎi guò dào  
shì wèi dào lái zhì   suǒ xié cóng ruǎn měi  
dào diào tóu kěn yīng   gāng jié  
shì xióng bēn shī chí   jīng miào shí  
lǎo sēng miè shēng wēi   shì xián jié fēi  
dīng níng xiāng wéi   xìng shǐ 使 èr zi chǐ 齿  
èr zi jīn duō   yáng guì néng bèi  
dàn shǐ 使 cháng jiān wán   chén suī guāng yàn zhǎng huǐ