王为道东轩梅花小桃相次弄色置酒见邀出琉璃盆浸花贮酒半移即花既辞留名壁间

宋代 李之仪
搔发满爪垢,扑衣满襟尘。百年信几时,吾生苦纷纭。 黄河源从天上流,忽然河底为沙丘。张良身不满三尺,从使沛公君列侯。 淮阴小儿亦何者,俛首无辞出胯下。晨炊蓐食为得计,一饭千金岂无价。 相君之背贵莫言,前趋鼎镬何等閒。使为故主已枭首,奏事犹如冕旒前。 轵深井里有屠者,荆歌壮士不复还。伯乐相马只相骨,咄咄常情迷贾鞭。 春来万事不欲语,惟愿沽酒不著钱。大铛长杓酌还引,日日如此过百年。 相家新有检正官,谓我落魄早见怜。东轩小桃间梅蕊,清香秀色能相先。 不将贵势略雅旧,脱巾取酒容流连。琉璃盆深花透过,爱花移向花边坐。 时时飘蕊落盆中,冉冉天仙空里坠。醉后草书疑有神,墙间怒角拿飞云。 扫秃千毫兴未尽,惆怅粉壁何时新。盆空不记上马去,晓来但见衣巾污。 古人名节堆故纸,多少沉埋不知数。明朝花落在须臾,莫遣高门无入路。
sāo mǎn zhǎo gòu   mǎn jīn chén bǎi nián xìn shí   shēng fēn yún
huáng yuán cóng tiān shàng liú   rán wèi shā qiū zhāng liáng shēn mǎn sān chǐ   cóng shǐ 使 pèi gōng jūn liè hóu
huái yīn xiǎo ér zhě   shǒu chū kuà xià chén chuī shí wèi   fàn qiān jīn jià
xiāng jūn zhī bèi guì yán   qián dǐng huò děng xián shǐ 使 wèi zhǔ xiāo shǒu   zòu shì yóu miǎn liú qián
zhǐ shēn jǐng yǒu zhě   jīng zhuàng shì huán xiàng zhǐ xiāng   duō duō cháng qíng jiǎ biān
chūn lái wàn shì   wéi yuàn jiǔ zhù qián dāng zhǎng biāo zhuó hái yǐn   guò bǎi nián
xiāng jiā xīn yǒu jiǎn zhèng guān   wèi luò zǎo jiàn lián dōng xuān xiǎo táo jiān méi ruǐ   qīng xiāng xiù néng xiāng xiān
jiāng guì shì lüè jiù   tuō jīn jiǔ róng liú lián liú li pén shēn huā tòu guò   ài huā xiàng huā biān zuò
shí shí piāo ruǐ luò pén zhōng   rǎn rǎn tiān xiān kōng zhuì zuì hòu cǎo shū yǒu shén   qiáng jiān jiǎo fēi yún
sǎo qiān háo xīng wèi jǐn   chóu chàng fěn shí xīn pén kōng shàng   xiǎo lái dàn jiàn jīn
rén míng jié duī zhǐ   duō shǎo chén mái zhī shù míng cháo huā luò zài   qiǎn gāo mén