望晼

宋代 王安石
亘天青郁郁,千峰互崷崒。放马倚长崖,烟云争吐没。 远疑嵩华低,近岂潜衡匹。奚为鲜眺览,过者辄仓卒。 吾将凌其巅,震荡睨溟渤。旁行告予言,世孰于此忽。 邃深不可俯,储藏尽妖物。踊跃狼虎群,蜿蜒蛇虺窟。 惜哉危绝山,岁久沉汨没。谁将除茀涂,万里游人出。
gèn tiān qīng   qiān fēng qiú fàng zhǎng   yān yún zhēng méi
yuǎn sōng huá   jìn qián héng wèi xiān tiào lǎn   guò zhě zhé cāng
jiāng líng diān   zhèn dàng míng páng xíng gào yán   shì shú
suì shēn   chǔ cáng jǐn yāo yǒng yuè láng qún   wān yán shé huī
zāi wēi jué shān   suì jiǔ chén méi shuí jiāng chú   wàn yóu rén chū