晚过王晋卿第移坐池上松杪凌霄烂开

宋代 李之仪
清风习习醒毛骨,华屋高明占城北。胡床偶伴庾江州,万盖摇香俯澄碧。 阴森老树藤千尺,刻桷雕楹初未识。忽传绣障半天来,举头不是人间色。 方疑绚塔灯炤耀,更觉丽天星的历。此时遥望若神仙,结绮临春犹可忆。 徘徊欲去辄不忍,百种形容空叹息。乱点金钿翠被张,主人此况真难得。
qīng fēng xǐng máo   huá gāo míng zhàn chéng běi chuáng ǒu bàn jiāng zhōu   wàn gài yáo xiāng chéng
yīn sēn lǎo shù téng qiān chǐ   jué diāo yíng chū wèi shí chuán xiù zhàng bàn tiān lái   tóu shì rén jiàn
fāng xuàn dēng zhāo yào 耀   gèng jué tiān xīng shí yáo wàng ruò shén xiān   jié lín chūn yóu
pái huái zhé rěn   bǎi zhǒng xíng róng kōng tàn luàn diǎn jīn diàn cuì bèi zhāng   zhǔ rén kuàng zhēn nán de