晚过四湖庄

宋代 王松
群山缥缈意闲闲,风景依稀俗累删。荷笠野翁驱犊返,携筐村女采茶还; 断云过岭吠黄犬,落日照波飞白鹇。争奈未曾离别惯,归心急处水潺潺。
qún shān piāo miǎo xián xián   fēng jǐng lèi shān wēng fǎn   xié kuāng cūn cǎi chá hái  
duàn yún guò lǐng fèi huáng quǎn   luò zhào fēi bái xián zhēng nài wèi céng bié guàn   guī xīn chù shuǐ chán chán