挽郭处士

宋代 刘克庄
昔闻东郭先生者,处士宁非是远孙。 空有新诗喧一邑,竟无明诏老孤村。 雷琴酷爱应同殉,草字尤工惜不存。 复说归从葱岭去,骚成何路可招魂。
wén dōng guō xiān sheng zhě   chǔ shì níng fēi shì yuǎn sūn
kōng yǒu xīn shī xuān   jìng míng zhào lǎo cūn
léi qín ài yīng tóng xùn   cǎo yóu gōng cún
shuō guī cóng cōng lǐng   sāo chéng zhāo hún