晚过侧溪山下

宋代 杨万里
看山妙处几曾知,落照斜明始觉奇。 皱尽衣裳纹欲裂,争先头角远相追。 松梢别放六峰出,江底倒将千嶂垂。 一路诗篇浑漫与,侧溪端的不相亏。
kàn shān miào chù zēng zhī   luò zhào xié míng shǐ jué  
zhòu jǐn shang wén liè   zhēng xiān tóu jiǎo yuǎn xiāng zhuī  
sōng shāo bié fàng liù fēng chū   jiāng dào jiāng qiān zhàng chuí  
shī piān hún màn   duān xiāng kuī