晚归曲

唐代 温庭筠
格格水禽飞带波,孤光斜起夕阳多。湖西山浅似相笑, 菱刺惹衣攒黛蛾。青丝系船向江木,兰芽出土吴江曲。 水极晴摇泛滟红,草平春染烟绵绿。玉鞭骑马杨叛儿, 刻金作凤光参差。丁丁暖漏滴花影,催入景阳人不知。 弯堤弱柳遥相瞩,雀扇团圆掩香玉。莲塘艇子归不归, 柳暗桑秾闻布谷。
ge shuǐ qín fēi dài   guāng xié yáng duō 西 shān qiǎn shì xiāng xiào  
líng zǎn dài é qīng chuán xiàng jiāng   lán chū jiāng
shuǐ qíng yáo fàn yàn hóng   cǎo píng chūn rǎn yān mián 绿 biān yáng pàn ér  
jīn zuò fèng guāng cēn dīng dīng nuǎn lòu huā yǐng   cuī jǐng yáng rén zhī
wān ruò liǔ yáo xiāng zhǔ   què shàn tuán yuán yǎn xiāng lián táng tǐng guī guī  
liǔ àn sāng nóng wén