晚归僦庑

宋代 宋祁
驱车广陌阴,极望散烦襟。 霞破天逾净,烟生树始深。 掺喧侵暝鼓,练急向寒砧。 却入颜生巷,穷栖似故林。
chē guǎng 广 yīn   wàng sàn fán jīn
xiá tiān jìng   yān shēng shù shǐ shēn
càn xuān qīn míng   liàn xiàng hán zhēn
què yán shēng xiàng   qióng shì lín