望天台赤城山感而有作

宋代 王十朋
神仙境界无战争,奚用漆此巍巍城。吾闻秦皇昔多欲,富贵已极贪长生。 蓬莱方丈欲亲到,车辙马迹无时停。万骑南巡适吴越,天台咫尺行将登。 仙山不容肉眼见,天为设险藏神灵。山中采药使未返,鲍鱼向已沙丘腥。 秦为防胡筑紫塞,连年不恤生灵害。天亦防秦甚防胡,赤城高峙烟霞外。 神仙要非求可得,祖龙可笑徒劳役。当时刘阮本无心,花笑水迎山自辟。 我向丹丘数往来,群仙杖舄未容陪。挥毫欲续孙公赋,愧无掷地金声才。 目极苍崖千万丈,世无仙骨那能上。直须内外两丹成,驾鹤骖鸾如指掌。
shén xiān jìng jiè zhàn zhēng   yòng wēi wēi chéng wén qín huáng duō   guì tān cháng shēng    
péng lái fāng zhang qīn dào   chē zhé shí tíng wàn nán xún shì yuè tiān   tāi zhǐ chǐ xíng jiāng dēng    
xiān shān róng ròu yǎn jiàn   tiān wèi shè xiǎn cáng shén líng shān zhōng cǎi yào shǐ wèi 使 fǎn bào   xiàng shā qiū xīng    
qín wèi fáng zhù sāi   lián nián shēng líng hài tiān fáng qín shén fáng chì   chéng gāo zhì yān xiá wài    
shén xiān yào fēi qiú   lóng xiào láo dāng shí liú ruǎn běn xīn huā   xiào shuǐ yíng shān    
xiàng dān qiū shù wǎng lái   qún xiān zhàng wèi róng péi huī háo sūn gōng kuì   zhì jīn shēng cái    
cāng qiān wàn zhàng   shì xiān néng shàng zhí nèi wài liǎng dān chéng jià   cān luán zhǐ zhǎng