王太守作见日亭成诗以美之

清代 屈大均
泰山鸡鸣始见日,罗浮夜半踆乌出。南溟自是阳明谷,十日所浴光洋溢。 三足欲栖上下枝,天鸡惊起黑如漆。珊瑚之树即扶桑,曜灵家在鲛人室。 牂牁大洋咫尺间,蓬莱一股何曾失。未暾峰峰见东君,六螭先指浮山云。 金光直射散飞电,火轮千里烧氤氲。玄黄鸡子连珠似,五色鸿蒙分不分。 罗山势与浮山并,见日有台当绝顶。泰山日观高不如,俯视朱天最空迥。 台风每苦扶摇多,吹倒铁桥堕青冥。重造飞亭今有谁,惠阳太守才天挺。 郁仪日日朝朱明,君为东道有馀情。导引重轮勤夙夜,寅宾两珥竭神明。 昧爽沧凉好晞发,日华吐纳变金骨。羲和为尔再中天,不使白驹过倏忽。 云衣霓裳日往来,文章更与炎精发。
tài shān míng shǐ jiàn   luó bàn cūn chū nán míng shì yáng míng   shí suǒ guāng yáng
sān shàng xià zhī   tiān jīng hēi shān zhī shù sāng   yào líng jiā zài jiāo rén shì
zāng yáng zhǐ chǐ jiān   péng lái zēng shī wèi tūn fēng fēng jiàn dōng jūn   liù chī xiān zhǐ shān yún
jīn guāng zhí shè sàn fēi diàn   huǒ lún qiān shāo yīn yūn xuán huáng zi lián zhū shì   hóng 鸿 méng fēn fēn
luó shān shì shān bìng   jiàn yǒu tái dāng jué dǐng tài shān guān gāo   shì zhū tiān zuì kōng jiǒng
tái fēng měi yáo duō   chuī dào tiě qiáo duò qīng míng chóng zào fēi tíng jīn yǒu shuí   huì yáng tài shǒu cái tiān tǐng
cháo zhū míng   jūn wèi dōng dào yǒu qíng dǎo yǐn zhòng lún qín   yín bīn liǎng ěr jié shén míng
mèi shuǎng cāng liáng hǎo   huá biàn jīn wéi ěr zài zhōng tiān   shǐ 使 bái guò shū
yún cháng wǎng lái   wén zhāng gèng yán jīng