望嵩山

唐代 吴融
三十六峰危似冠,晴楼百尺独登看。高凌鸟外青冥窄, 翠落人间白昼寒。不觉衡阳遮雁过,如何钟阜斗龙盘。 始知万岁声长在,只待东巡动玉鸾。
sān shí liù fēng wēi shì guān   qíng lóu bǎi chǐ dēng kàn gāo líng niǎo wài qīng míng zhǎi  
cuì luò rén jiān bái zhòu hán jué héng yáng zhē yàn guò   zhōng dòu lóng pán
shǐ zhī wàn suì shēng zhǎng zài   zhǐ dài dōng xún dòng luán