望水

唐代 司空曙
高楼晴见水,楚色霭相和。野极空如练,天遥不辨波。 永无人迹到,时有鸟行过。况是苍茫外,残阳照最多。
gāo lóu qíng jiàn shuǐ   chǔ ǎi xiāng kōng liàn   tiān yáo biàn
yǒng rén dào   shí yǒu niǎo xíng guò kuàng shì cāng máng wài   cán yáng zhào zuì duō