汪生彦和出元人画二十幅分赋其五 其二 伏生授书图

清代 洪亮吉
汉家龙兴及三世,高论六籍搜根株。济南硕儒老犹在,遐算未断神疑输。 谁何作图貌奇古,牙齿剥落身须扶。当时秦王厌章句,生也幸得逃其诛。 乾坤非常炙燔祸,灰烬尚欲生真儒。峨峨执经门大夫,太常子弟秀者储。 《尚书大传》世有本,乃谓口授劳呫嚅。千年此论出安国,更以隶佐亡蝌书。 我怀不以紫夺朱,兀兀起坐重披图。还怜真本生已易,断篇何止将蒲姑。
hàn jiā lóng xīng sān shì   gāo lùn liù sōu gēn zhū nán shuò lǎo yóu zài xiá   suàn wèi duàn shén shū    
shuí zuò mào   chǐ 齿 luò shēn dāng shí qín wáng yàn zhāng shēng   xìng de táo zhū    
qián kūn fēi cháng zhì fán huò   huī jìn shàng shēng zhēn é é zhí jīng mén dài tài   cháng xiù zhě chǔ    
shàng shū chuán shì yǒu běn nǎi wèi   kǒu shòu láo tiè qiān nián lùn chū ān guó gèng   zuǒ wáng shū        
huái 怀 duó zhū   zuò zhòng hái lián zhēn běn shēng duàn   piān zhǐ jiāng