王圣涂二亭歌

宋代 黄庭坚
营丘之下,有宅有田。 梨枣兮觞豆,耘耔兮为年。 鶪栖埘兮羊豕在牧,课儿子兮蓺松菊。 炙背兮墙东,梦覆舟兮涛且风。 洋之回兮可以驾,孙甥扶舆兮父老同社。 洋之水兮可以舟入,鸥鸟兮与之游。 一世兮蜉蚁,桑榆兮憖可收。 从此休兮,公谁黄发之休。 伟长松兮卧龙蛇,阅千岁兮不改其柯。 震雷不惊兮,谁欲休之以蜩蛭。 下有锦石兮可用杯勺,云月供帐兮万籁奏乐。 石子磊磊兮涧谷纵横,春月桃李兮士女倾城。 时雨霖兮忽若海潦收,无事兮我以观万物之情。 儿时所蓺兮桃李纤纤,随世风波兮吹而北南。 昔去兮拱把,今归兮与天参。 与古人兮合契,树如此兮我何以堪。 鸿冥冥兮或在洲渚,有心於粒兮弋者所取。 飞冥冥兮渺万里而绝,去薮泽之罗者兮官予落羽。
yíng qiū zhī xià   yǒu zhái yǒu tián
zǎo shāng dòu   yún wèi nián
shí yáng shǐ zài   ér sōng
zhì bèi qiáng dōng   mèng zhōu tāo qiě fēng
yáng zhī huí jià   sūn shēng lǎo tóng shè
yáng zhī shuǐ zhōu   ōu niǎo zhī yóu
shì   sāng yìn shōu
cóng xiū   gōng shuí huáng zhī xiū
wěi cháng sōng lóng shé   yuè qiān suì gǎi
zhèn léi jīng   shuí xiū zhī tiáo zhì
xià yǒu jǐn shí yòng bēi sháo   yún yuè gòng zhàng wàn lài zòu yuè
shí lěi lěi jiàn zòng héng   chūn yuè táo shì qīng chéng
shí lín ruò hǎi lǎo shōu   shì guān wàn zhī qíng
ér shí suǒ táo xiān xiān   suí shì fēng chuī ér běi nán
gǒng   jīn guī tiān cān
rén   shù kān
hóng 鸿 míng míng huò zài zhōu zhǔ   yǒu xīn zhě suǒ
fēi míng míng miǎo wàn ér jué   sǒu zhī luó zhě guān luò