汪山人过山园后见寄新诗有答且邀之

明代 王世贞
汪伦赠我歌,歌罢柰伦何。久客吴音惯,穷愁楚调多。 雪花杯底玉,云叶镜中波。如此园林色,何妨唤棹过。
wāng lún zèng   nài lún jiǔ yīn guàn qióng   chóu chǔ diào duō    
xuě huā bēi   yún jìng zhōng yuán lín   fáng huàn zhào guò