王尚书世贞

清代 严遂成
寥寥天地间,有后七才子。舞象咏宝力,弱冠成进士。 父冤鼓登闻,建立载国史。重镣贵幸匿,金牒妖僧诡。 相门招致之,掉头审所处。先进抵王唐,左袒主何李。 倡和白雪楼,牢笼天十士。诗文无古今,西京大历止。 贡谀比尼父,晚而悔心始。东坡手一编,卧疾读未已。 卮言非律令,少作行当毁。余岂独异趋,震川惜蚤死。 九原如有知,剌剌作吴语。
liáo liáo tiān jiān   yǒu hòu cái xiàng yǒng bǎo ruò   guàn chéng jìn shì    
yuān dēng wén   jiàn zài guó shǐ zhòng liào guì xìng jīn   dié yāo sēng guǐ    
xiāng mén zhāo zhì zhī   diào tóu shěn suǒ chǔ xiān jìn wáng táng zuǒ   tǎn zhǔ    
chàng bái xuě lóu   láo lóng tiān shí shì shī wén jīn   jīng 西 zhǐ    
gòng   wǎn ér huǐ xīn shǐ dōng shǒu biān   wèi    
zhī yán fēi lìng   shǎo zuò háng dāng huǐ zhèn   chuān zǎo    
jiǔ yuán yǒu zhī   zuò