王弱翁同年以多病故人疏韵五诗为惠次韵奉酬 其四

宋代 许及之
叶脱秋色静,水落洲渚陈。文昌易为月,翩翩欲相亲。 蝉声老逾夏,乍听意觉新。此时酒一尊,不可无此人。
tuō qiū jìng   shuǐ luò zhōu zhǔ chén wén chāng wèi yuè piān   piān xiāng qīn    
chán shēng lǎo xià   zhà tīng jué xīn shí jiǔ zūn   rén