王若夫谓水晶蒲萄本出其家求诗

宋代 吴芾
君家蒲萄天下奇,奴视百果何其卑。 种成满架日蕃衍,清似水晶甘若饴。 八月江南风日美,正是人家酒熟时。 盘中珍果有如此,谁数闽中生荔枝。 乡人歆艳竞分种,不过数年条已萎。 胡为君家植此树,阅岁数十如新移。 我闻尤物天所靳,盛衰颇与人相随。 君家令祖有贤行,一邑远近人争推。 少虽失身事刀笔,吏之操术皆耻为。 处心积虑人莫及,奉法循理古亦稀。 人与黄金目不视,身居暗室心不欺。 退处郊坰忍穷困,只教子孙为布衣。 天公无以表纯懿,特以此果先见贻。 其孙努力效儒业,表表颍出非常儿。 未壮果能立门户,直上蟾宫攀桂枝。 自余虽未登上第,亦已飞鸣到礼闱。 俱传清白守家训,端若此果光陆离。 今君既取以饷我,又复琢句形声诗。 愿君采折多酝酿,积千万石为酒池。 客来自此酌不竭,永永百年供寿卮。
jūn jiā táo tiān xià   shì bǎi guǒ bēi
zhǒng chéng mǎn jià fán yǎn   qīng shì shuǐ jīng gān ruò
yuè jiāng nán fēng měi   zhèng shì rén jiā jiǔ shú shí
pán zhōng zhēn guǒ yǒu   shuí shù mǐn zhōng shēng zhī
xiāng rén xīn yàn jìng fēn zhǒng   guò shù nián tiáo wēi
wéi jūn jiā zhí shù   yuè suì shù shí xīn
wén yóu tiān suǒ jìn   shèng shuāi rén xiāng suí
jūn jiā lìng yǒu xián xíng   yuǎn jìn rén zhēng tuī
shǎo suī shī shēn shì dāo   zhī cāo shù jiē chǐ wèi
chǔ xīn rén   fèng xún
rén huáng jīn shì   shēn àn shì xīn
tuì 退 chǔ jiāo jiōng rěn qióng kùn   zhī jiào sūn wèi
tiān gōng biǎo chún   guǒ xiān jiàn
sūn xiào   biǎo biǎo yǐng chū fēi cháng ér
wèi zhuàng guǒ néng mén   zhí shàng chán gōng pān guì zhī
suī wèi dēng shàng   fēi míng dào wéi
chuán qīng bái shǒu jiā xùn   duān ruò guǒ guāng
jīn jūn xiǎng   yòu zhuó xíng shēng shī
yuàn jūn cǎi shé duō yùn niàng   qiān wàn dàn wèi jiǔ chí
lái zhuó jié   yǒng yǒng bǎi nián gōng shòu 寿 zhī