望人家桃李花

唐代 贺知章
山源夜雨渡仙家,朝发东园桃李花。 桃花红兮李花白,照灼城隅复南陌。 南陌青楼十二重,春风桃李为谁容。 弃置千金轻不顾,踟蹰五马谢相逢。 徒言南国容华晚,遂叹西家飘落远。 的皪长奉明光殿,氛氲半入披香苑。 苑中珍木元自奇,黄金作叶白银枝。 千年万年不凋落,还将桃李更相宜。 桃李从来露井傍,成蹊结影矜艳阳。 莫道春花不可树,会持仙实荐君王。
shān yuán xiān jiā   cháo dōng yuán táo huā
táo huā hóng huā bái   zhào zhuó chéng nán
nán qīng lóu shí èr chóng   chūn fēng táo wèi shuí róng
zhì qiān jīn qīng   chí chú xiè xiāng féng
yán nán guó róng huá wǎn   suì tàn 西 jiā piāo luò yuǎn
de zhǎng fèng míng guāng diàn 殿   fēn yūn bàn xiāng yuàn
yuàn zhōng zhēn yuán   huáng jīn zuò bái yín zhī
qiān nián wàn nián diāo luò   hái jiāng táo gēng xiāng
táo cóng lái jǐng bàng   chéng jié yǐng jīn yàn yáng
dào chūn huā shù   huì chí xiān shí jiàn jūn wáng