望平山堂

宋代 许及之
霏微晚雨湿疏钟,彷佛浮图出半空。回首江南山色远,平山却在有无中。
fēi wēi wǎn shī 湿 shū zhōng   páng chū bàn kōng huí shǒu jiāng nán shān yuǎn píng   shān què zài yǒu zhōng