望蓬莱 十七首首化姚*
破故纸,缀袄可防风。坐卧不愁寒水石,雪中敢采麦门冬。从此得苁蓉。浪荡子,常有自然铜。鼎内朱砂烹炼就,天仙子入白云中。蝉壳显山
pò
破
gù
故
zhǐ
纸
,
zhuì
缀
ǎo
袄
kě
可
fáng
防
fēng
风
。
。
zuò
坐
wò
卧
bù
不
chóu
愁
hán
寒
shuǐ
水
shí
石
,
xuě
雪
zhōng
中
gǎn
敢
cǎi
采
mài
麦
mén
门
dōng
冬
。
。
cóng
从
cǐ
此
dé
得
cōng
苁
róng
蓉
。
。
làng
浪
dàng
荡
zǐ
子
,
cháng
常
yǒu
有
zì
自
rán
然
tóng
铜
。
。
dǐng
鼎
nèi
内
zhū
朱
shā
砂
pēng
烹
liàn
炼
jiù
就
,
tiān
天
xiān
仙
zǐ
子
rù
入
bái
白
yún
云
zhōng
中
。
。
chán
蝉
ké
壳
xiǎn
显
shān
山