望南云慢

宋代 沈唐
木叶轻飞,乍雨歇亭皋,帘卷秋光。栏隈砌角,绽拒霜几处,蓓深浅红芳。应恨开时晚,伴翠菊、风前并香。晓来寒露,嫩脸低凝,似带啼妆。堪伤。记得佳人,当时怨别,盈腮泪粉行行。而今最苦,奈千里身心,两处凄凉。感物成消黯,念旧欢、空劳寸肠。月斜残漏,梦断孤帏,一枕思量。
qīng fēi   zhà xiē tíng gāo   lián juǎn qiū guāng lán wēi jiǎo   zhàn shuāng chù   bèi shēn qiǎn hóng fāng yīng hèn kāi shí wǎn   bàn cuì fēng qián bìng xiāng xiǎo lái hán   nèn liǎn níng   shì dài zhuāng kān shāng de jiā rén   dāng shí yuàn bié   yíng sāi lèi fěn xíng xíng ér jīn zuì   nài qiān shēn xīn   liǎng chù liáng gǎn chéng xiāo àn   niàn jiù huān kōng láo cùn cháng yuè xié cán lòu   mèng duàn wéi   zhěn liáng