汪秘校携诗并雪月二赋相访次其韵

宋代 王炎
自从就食寄他州,不到乡关近十秋。 文采谁能如象齿,交游今乃见龙头。 携诗过我情何厚,落笔惊人语不休。 雪月赋成凌二谢,高怀肯述畔牢愁。
cóng jiù shí zhōu   dào xiāng guān jìn shí qiū  
wén cǎi shuí néng xiàng chǐ 齿   jiāo yóu jīn nǎi jiàn lóng tóu  
xié shī guò qíng hòu   luò jīng rén xiū  
xuě yuè chéng líng èr xiè   gāo huái 怀 kěn shù pàn láo chóu