王明佐北归颇责买山之资因述长句二十四韵凡二百四十言

明代 王世贞
王生裂繻后,西行入咸阳。使气平津邸,纵横剧孟场。 一朝顿错莫,万事皆摧藏。下客弹蒯铗,群臣和柏梁。 方朔饥欲死,次公醒而狂。颇自誇鹦鹉,徒能惜鹔鹴。 时时傍黄射,卒卒付阳昌。因尔动秋兴,翻然归故乡。 荜门栖倦雀,蓬室掩寒螀。长统无乐志,安仁有悼亡。 虚开蒋诩径,谁拜庞公床。床■寒自老,径迹雨仍荒。 羞涩囊中玉,牢骚镜里霜。笔花还梦夺,词草欲愁忘。 项领早暮变,襟裾岁月长。何人借颜色,何地著文章。 昔忝秋卿署,论交燕市傍。眼底互青白,舌在各雌黄。 两奇不相下,众咻安得详。微官成弃置,归色斗凄凉。 自乏监河粟,难容剡下装。余诚愧公业,尔误许君房。 鲋辙沾虽易,蜗涎割更妨。感恩与知己,天地渐茫茫。
wáng shēng liè hòu   西 xíng xián yáng shǐ 使 píng jīn zòng   héng mèng chǎng    
zhāo dùn cuò   wàn shì jiē cuī cáng xià dàn kuǎi jiá qún   chén bǎi liáng    
fāng shuò   gōng xǐng ér kuáng kuā yīng   néng shuāng    
shí shí bàng huáng shè   yáng chāng yīn ěr dòng qiū xīng fān   rán guī xiāng    
mén juàn què   péng shì yǎn hán jiāng cháng tǒng zhì ān   rén yǒu dào wáng    
kāi jiǎng jìng   shuí bài páng gōng chuáng chuáng hán   lǎo jìng   réng huāng    
xiū náng zhōng   láo sāo jìng shuāng huā hái mèng duó   cǎo chóu wàng    
xiàng lǐng zǎo biàn   jīn suì yuè zhǎng rén jiè yán   zhù wén zhāng    
tiǎn qiū qīng shǔ   lùn jiāo yān shì bàng yǎn qīng bái shé   zài huáng    
liǎng xiāng xià   zhòng xiū ān xiáng wēi guān chéng zhì guī   dòu liáng    
jiān   nán róng shàn xià zhuāng chéng kuì gōng ěr   jūn fáng    
zhé zhān suī   xián gèng fáng gǎn ēn zhī tiān   jiàn máng máng