王明君吟

明代 李攀龙
我本良家子,承恩入汉宫。光彩射绮罗,语笑生春风。 君王希召幸,在远谁为通。汉宫三十六,处处种梧桐。 美女八千名,各各分当熊。黄金买颜色,丹青多益工。 宁知佳丽人,不出所图中。黄金犹粪土,丹青复何功。 颜色非可恃,粉黛故难同。因念长门赋,夙昔亦相蒙。 君王宠自娱,贱妾以和戎。岂惜贱妾去,但惜长门空。 涕泣顾长门,从此逐秋蓬。
běn liáng jiā   chéng ēn hàn gōng guāng cǎi shè luó   xiào shēng chūn fēng
jūn wáng zhào xìng   zài yuǎn shuí wèi tōng hàn gōng sān shí liù   chù chù zhǒng tóng
měi qiān míng   fèn dāng xióng huáng jīn mǎi yán   dān qīng duō gōng
níng zhī jiā rén   chū suǒ zhōng huáng jīn yóu fèn   dān qīng gōng
yán fēi shì   fěn dài nán tóng yīn niàn cháng mén   xiāng méng
jūn wáng chǒng   jiàn qiè róng jiàn qiè   dàn cháng mén kōng
cháng mén   cóng zhú qiū péng