望梅•七

清代 董以宁
奴年两七。比陶家八八,李家七七。风情仙韵知难并,自思量可及,十分之七。 却似天孙、几望断、新秋初七。正閒看北斗,遥挂阑干,云边横七。 空有琴弦五七。更词名八六,歌名一七。奈唱回、残月晓风,难说与韦曲,才人柳七。 简点春风,已花信、今番六七。怕年华、都似顷刻,开花殷七。
nián liǎng táo jiā   jiā fēng qíng xiān yùn zhī nán bìng   liáng   shí fēn zhī
què shì tiān sūn wàng duàn xīn qiū chū zhèng xián kàn běi dǒu   yáo guà lán gān   yún biān héng
kōng yǒu qín xián gèng míng liù   míng nài chàng huí cán yuè xiǎo fēng   nán shuō wéi   cái rén liǔ
jiǎn diǎn chūn fēng   huā xìn jīn fān liù nián huá dōu shì qǐng   kāi huā yīn