望梅·画阑人寂

宋代 佚名
画阑人寂,喜轻盈照水,犯寒先拆。袅芳枝、云缕鲛绡,露浅浅涂黄,汉宫娇额。翦玉裁冰,已占断、江南春色。恨风前素艳,雪里暗香,偶成抛掷。如今眼穿故国。待拈花嗅蕊。时话思忆。想陇头、依约飘零,甚千里芳心,杳无消息。粉怯珠愁,又只恐、吹残羌笛。正斜飞、半窗晓月,梦回陇驿。
huà lán rén   qīng yíng zhào shuǐ   fàn hán xiān chāi niǎo fāng zhī yún jiāo xiāo   jiān jiān huáng   hàn gōng jiāo é jiǎn cái bīng   zhàn duàn jiāng nán chūn hèn fēng qián yàn   xuě àn xiāng   ǒu chéng pāo zhì jīn yǎn chuān 穿 guó dài niān huā xiù ruǐ shí huà xiǎng lǒng tóu yuē piāo líng   shén qiān fāng xīn   yǎo xiāo xi fěn qiè zhū chóu   yòu zhǐ kǒng chuī cán qiāng zhèng xié fēi bàn chuāng xiǎo yuè   mèng huí lǒng 驿