望梅花

宋代 蒲宗孟
一阳初起。暖力未胜寒气。堪赏素华长独秀,不并开红抽紫。青帝只应怜洁白,不使雷同众卉。 淡然难比。粉蝶岂知芳蕊。半夜卷帘如乍失,只在银蟾影里。残雪枝头君认取,自有清香旖旎。
yáng chū nuǎn wèi shèng hán kān shǎng huá zhǎng xiù   bìng kāi hóng chōu qīng zhǐ yīng lián jié bái   shǐ 使 léi tóng zhòng huì
dàn rán nán fěn dié zhī fāng ruǐ bàn juàn lián zhà shī   zhī zài yín chán yǐng cán xuě zhī tóu jūn rèn   yǒu qīng xiāng