望梅花

元代 佚名
日向南窗犹睡。疏篁外、柴门从闭。蓦有人来,轻轻敲户,才是转身慵起。 正浓美。一味黑甜,问人间、甚物堪比。除是沉沉烂醉。 忘惊悸、又忘乘坠。乘也不知,坠也不知,齐生死、一同天地。 这些意。味悟难知,却如同、哑子做谜。
xiàng nán chuāng yóu shuì shū huáng wài chái mén cóng yǒu rén lái qīng qīng qiāo   cái shì zhuǎn   shēn yōng        
zhèng nóng měi wèi hēi tián wèn   rén jiān shén kān chú shì chén chén làn zuì        
wàng jīng yòu wàng chéng zhuì chéng zhī zhuì   zhī shēng   tóng tiān        
zhè xiē wèi nán zhī què   tóng zuò