望梅

宋代 陆游
寿非金石。恨天教老向,水程山驿。似梦里、来到南柯,这些子光阴,更堪轻掷。戍火边尘,又过了、一年春色。叹名姬骏马,尽付杜陵,苑路豪客。 长绳漫劳系日。看人间俯仰,俱是陈迹。纵自倚、英气凌云,奈回尽鹏程,铩残鸾翮。终日凭高,诮不见、江东消息。算沙边、也有断鸿,倩谁问得。
shòu 寿 fēi jīn shí hèn tiān jiào lǎo xiàng   shuǐ chéng shān 驿 shì mèng lái dào nán   zhèi xiē guāng yīn   gèng kān qīng zhì shù huǒ biān chén   yòu guò le nián chūn tàn míng jùn   jǐn líng   yuàn háo
zhǎng shéng màn láo kàn rén jiān yǎng   shì chén zòng yīng líng yún   nài huí jǐn péng chéng   shā cán luán zhōng píng gāo   qiào jiàn jiāng dōng xiāo xi suàn shā biān yǒu duàn hóng 鸿   qiàn shuí wèn