王麓台山水

清代 姚鼐
幽谷苍苍拥烟树,树底明流沙石布。画中取势作低平,已是人閒最高处。 倚谷崖石千万层,嵚崟仰映天光澄。猿攀兽顾不可登。 石根砰隐谷风响,崖后别盘幽径上。峰回径转山仍开,畎有禾黍林松梅。 结构精舍当其隈,更贯倒景出高嶂,鬼神所会腾云台。 若凭绝顶眺万里,脱屣人间何有哉。侍郎起家入华省,贵仕何由造玆境。 染豪兴至成此奇,乃知妙悟通神领。我㫺孤藤极幽险,湿云常与襟裾染。 穷山或至绝赍粮,日取溪毛供一啖。呼吸琼楼碧汉通,近郭山溪皆可贬。 一往真当绝世尘,却来平地望高旻。春秋郊野杂众宾,此图于我情独亲。 卧游虽慰平生意,欲策衰慵更问津。
yōu cāng cāng yōng yān shù   shù míng liú shā shí huà zhōng shì zuò píng   shì rén xián zuì gāo chù    
shí qiān wàn céng   qīn yín yǎng yìng tiān guāng chéng yuán pān shòu dēng    
shí gēn pēng yǐn fēng xiǎng   hòu bié pán yōu jìng shàng fēng huí jìng zhuǎn shān réng kāi quǎn   yǒu shǔ lín sōng méi    
jié gòu jīng shè dāng wēi   gèng guàn dǎo jǐng chū gāo zhàng   guǐ shén suǒ huì téng yún tái  
ruò píng jué dǐng tiào wàn   tuō rén jiān yǒu zāi shì láng jiā huá shěng guì   shì yóu zào jìng    
rǎn háo xìng zhì chéng   nǎi zhī miào tōng shén lǐng téng yōu xiǎn shī yún   cháng 湿 jīn rǎn      
qióng shān huò zhì jué liáng   máo gōng dàn qióng lóu hàn tōng jìn   guō shān jiē biǎn    
wǎng zhēn dāng jué shì chén   què lái píng wàng gāo mín chūn qiū jiāo zhòng bīn   qíng qīn    
yóu suī wèi píng shēng   shuāi yōng gèng wèn jīn