望露筋庙作

明代 顾清
荒陂下残日,疏木出古祠。伊昔露筋媛,明灵此栖迟。 渺然葭苇乡,挺此冰玉姿。仙骨谅已蜕,英风浩无涯。 想当野宿日,宁与庙食期。颓垣不踰肩,缺瓦苔参差。 不知春秋祀,有土能不遗。堂堂七尺躯,冠带称男儿。 婉婉形势途,所觊在一资。使当生死际,宁复顾四维。 念此欲下拜,风樯浩南驰。沧波望不尽,目极空烟霏。
huāng bēi xià cán   shū chū jīn yuàn   míng líng chí
miǎo rán jiā wěi xiāng   tǐng bīng 姿 xiān liàng tuì   yīng fēng hào
xiǎng dāng 宿   níng miào shí tuí yuán jiān   quē tái cēn
zhī chūn qiū   yǒu néng táng táng chǐ   guàn dài chēng nán ér
wǎn wǎn xíng shì   suǒ zài shǐ 使 dāng shēng   níng wéi
niàn xià bài   fēng qiáng hào nán chí cāng wàng jìn   kōng yān fēi