王立之园亭七咏 其一 顿有亭

宋代 谢逸
富贵幻天机,饥寒撼关楗。参前横利害,俗眼青白眩。 苏黄两玉人,落笔传九县。向来窜遐荒,弃捐若秋扇。 王侯介如石,乃心不可转。投之古锦囊,不遗俗子玩。 近来夸奢子,嗜好亦稍变。有客来借观,君无唾其面。 酌酒对银钩,吞声勿复辩。
guì huàn tiān   hán hàn guān jiàn cān qián héng hài   yǎn qīng bái xuàn    
huáng liǎng rén   luò chuán jiǔ xiàn xiàng lái cuàn xiá huāng   juān ruò qiū shàn    
wáng hóu jiè shí   nǎi xīn zhuǎn tóu zhī jǐn náng   wán    
jìn lái kuā shē zi   shì hào shāo biàn yǒu lái jiè guān jūn   tuò miàn    
zhuó jiǔ duì yín gōu   tūn shēng biàn