王克刚碧萝山房

明代 王恭
醉樵醉樵家何处,垂萝拂窗泉绕户。屋头万万翠微峰,巷口千千石楠树。 寂寂垂萝翳古松,萦烟摆月又丰茸。花飞晚榻僧同坐,叶作秋衣手自缝。 山人直是幽栖惯,来往红尘亦萧散。采樵时少醉时多,在泮日长归日短。 归去山中百虑消,芭蕉叶长蕨初苗。狸香玉面时登馔,酒熟黄精屡洗瓢。 草书逸兴如涛涌,满城见者神皆竦。铁限年来踏又穿,霜毫岁久埋成冢。 羡尔幽居对绿萝,青云高兴近如何。还将墨客龙门画,来觅皆山樵者歌。
zuì qiáo zuì qiáo jiā chǔ   chuí luó chuāng quán rào tóu wàn wàn cuì wēi fēng   xiàng kǒu qiān qiān dàn nán shù
chuí luó sōng   yíng yān bǎi yuè yòu fēng róng huā fēi wǎn sēng tóng zuò   zuò qiū shǒu fèng
shān rén zhí shì yōu guàn   lái wǎng hóng chén xiāo sàn cǎi qiáo shí shǎo zuì shí duō   zài pàn cháng guī duǎn
guī shān zhōng bǎi xiāo   jiāo zhǎng jué chū miáo xiāng miàn shí dēng zhuàn   jiǔ shú huáng jīng piáo
cǎo shū xìng tāo yǒng   mǎn chéng jiàn zhě shén jiē sǒng tiě xiàn nián lái yòu chuān 穿   shuāng háo suì jiǔ mái chéng zhǒng
xiàn ěr yōu duì 绿 luó   qīng yún gāo xīng jìn hái jiāng lóng mén huà   lái jiē shān qiáo zhě