王君贶宣徽挽词三首

宋代 苏辙
妙年收贾傅,白首贵王阳。 志气文章在,功名岁月长。 遗孙依旧德,故吏满诸方。 河朔三持节,斯民定不忘。 谪堕神仙侣,飞翔鸾凤姿,旧逢黄石老,阴许赤松期。 历历僧伽记,申申邓傅词。 翻然归海峤,无复世人知。 〈公少年过泗州,于僧伽塔中见一老僧,谓公归视祖墓,有白兔者,君当第一人及第,已而果然。 既登科,见张邓公,为公言:“吾为射洪令,尉捕得一人,疑其行劫,吾觉其非是,释之,问其所従来,则山中隐者也。 以药遗我曰:‘服紫药可以终天年而无病。 ’且约我贵极人臣。 今子方且贵,慎毋笞辱道人。 ”公终身用其言。 辙佐公于大名,亲见公言之。 〉従军在河上,仗钺喜公来。 幕府方闲暇,歌钟得纵陪。 它年老宾佐,过国泣楼台。 犹有坟碑在,仍令故客开。 〈今枢密安公厚卿,昔与辙同在幕府,公家方求厚卿作墓碑。 〉
miào nián shōu jiǎ   bái shǒu guì wáng yáng  
zhì wén zhāng zài   gōng míng suì yuè zhǎng  
sūn jiù   mǎn zhū fāng  
shuò sān chí jié   mín dìng wàng  
zhé duò shén xiān   fēi xiáng luán fèng 姿   jiù féng huáng shí lǎo   yīn chì sōng  
sēng qié   shēn shēn dèng  
fān rán guī hǎi qiáo   shì rén zhī  
gōng shào nián guò zhōu   sēng qié zhōng jiàn lǎo sēng wèi   gōng guī shì yǒu   bái zhě jūn   dāng rén   ér guǒ rán    
dēng   jiàn zhāng dèng gōng   wèi gōng yán     wèi shè hóng lìng   wèi rén   xíng jié   jué fēi shì   shì zhī   wèn suǒ cóng lái   shān zhōng yǐn zhě  
yào yuē     yào zhōng tiān nián ér bìng  
  qiě yuē guì rén chén  
jīn zi fāng qiě guì   shèn chī dào rén  
  gōng zhōng shēn yòng yán  
zhé zuǒ gōng míng   qīn jiàn gōng yán zhī  
cóng jūn zài shàng zhàng   yuè gōng lái    
fāng xián xiá   zhōng zòng péi  
nián lǎo bīn zuǒ   guò guó lóu tái  
yóu yǒu fén bēi zài   réng lìng kāi  
jīn shū ān gōng hòu qīng   zhé tóng zài gōng   jiā fāng qiú hòu qīng zuò bēi