王君病起有诗见和因复次韵赠之

清代 姚鼐
我如惰农春未种,已失䢉祥土膏动。室如悬磬待遗秉,大腹便便乃空洞。 由来人苦不自知,未免心侈还口纵。君方锐敏有奇怀,远驾千古谁能共。 渥洼天马或跅弛,那遽柔心受持鞚。高掌擘分二华岳,开胸吞纳九云梦。 何由菖歜独嗜余,不惜揄扬杂谏讽。心亲料应尘埃稀,迹奇反致嫌猜众。 蟋蟀俄惊旅舍秋,蛜蝛颇恻幽房空。昨君新愈幸来过,依旧雄谈閒歌诵。 短袖百尺光熊熊,未出霜缣目先送。千帆寒水下金陵,一雁秋声横铁瓮。 远思瞑浦落帆还,苦怨骚人薄寒中。旧游曾对孙登啸,新诗欲作唐衢恸。 磊落君才祗自知,支离余德弥无用。惭非大厦任帲幪,耻作小玑号游贡。 神全聊当比木鸡,德衰岂敢歌苞凤。方今圣德足兼包,坐御共球凑居重。 南塞宣房万福来,北治匈奴一方痛。有道未谷奚为耻,薄植乘时反足恐。 云霄未上且沈冥,幅巾步屧鸱夷从。明朝墙角见黄花,泥酒相将一喧閧。
duò nóng chūn wèi zhǒng   shī nóng xiáng gāo dòng shì xuán qìng dài wèi bǐng   pián pián 便 nǎi 便 kōng dòng    
yóu lái rén zhī   wèi miǎn xīn chǐ huán kǒu zòng jūn fāng ruì mǐn yǒu huái yuǎn 怀   jià qiān shuí néng gòng    
tiān huò tuò chí   róu xīn shòu chí kòng gāo zhǎng bāi fēn èr huá yuè kāi   xiōng tūn jiǔ yún mèng    
yóu chāng chù shì   yáng jiàn fěng xīn qīn liào yìng chén āi   fǎn zhì xián cāi zhòng    
shuài é jīng shè qiū   wēi yōu fáng kōng zuó jūn xīn xìng lái guò   jiù xióng tán xián sòng    
duǎn xiù bǎi chǐ guāng xióng xióng   wèi chū shuāng jiān xiān sòng qiān fān hán shuǐ xià jīn líng   yàn qiū shēng héng tiě wèng    
yuǎn míng luò fān hái   yuàn sāo rén báo hán zhōng jiù yóu céng duì sūn dēng xiào xīn   shī zuò táng tòng    
lěi luò jūn cái zhī zhī   zhī yòng cán fēi shà rèn píng méng chǐ   zuò xiǎo hào yóu gòng    
shén quán liáo dāng   shuāi gǎn bāo fèng fāng jīn shèng jiān bāo zuò   gòng qiú còu zhòng    
nán sāi xuān fáng wàn lái   běi zhì xiōng fāng tòng yǒu dào wèi wèi chǐ báo   zhí chéng shí fǎn kǒng    
yún xiāo wèi shàng qiě shěn míng   jīn xiè chī cóng míng cháo qiáng jiǎo jiàn huáng huā   jiǔ xiāng jiāng xuān hòng