望京谣

宋代 刘子翚
双銮北狩淹归毂,寂寞梁园春草绿。 犹传故老守孤城,官军不到黄河曲。 迟云楼橹已灰炉,更倚窗扉防箭镞。 招兵太半出群盗,绣{左衤右屈}蒙衣屡翻覆。 前宗后社力诛锄,白刃如霜挂人肉。 州桥灯火夜无光,夹道狐狸昼相逐。 往时汴泗绝行舟,市粜十千尘满斛。 衣冠避胡多在南,胡马却食江南粟。 谋臣武士力俱困,海角飘摇转黄屋。 盘庚五迁方择利,昆阳一战何当卜。 宁闻石豕乱中华,汉祚承天终必复。 夕烽明处望千门,孤臣祗欲知声哭。
shuāng luán běi shòu yān guī   liáng yuán chūn cǎo 绿  
yóu chuán lǎo shǒu chéng   guān jūn dào huáng  
chí yún lóu huī   gèng chuāng fēi fáng jiàn  
zhāo bīng tài bàn chū qún dào   xiù   { zuǒ yòu   } méng fān  
qián zōng hòu shè zhū chú   bái rèn shuāng guà rén ròu  
zhōu qiáo dēng huǒ guāng   jiā dào li zhòu xiāng zhú  
wǎng shí biàn jué xíng zhōu   shì tiào shí qiān chén mǎn  
guān duō zài nán   què shí jiāng nán  
móu chén shì kùn   hǎi jiǎo piāo yáo zhuǎn huáng  
pán gēng qiān fāng   kūn yáng zhàn dāng bo  
níng wén shí shǐ luàn zhōng huá   hàn zuò chéng tiān zhōng  
fēng míng chù wàng qiān mén   chén zhī zhī shēng