王景亮携晁无咎清美堂记来求诗为赋此一篇

南北朝 邹浩
先生不出二十年,幅巾种树老卢泉。卢泉水木清且妍,筑堂流水茂树间。 晁侯作记笔如椽,画栏素壁青瑶镌。明珠白璧光射天,先生矜诧喜欲颠。 春归野岸绿漪涟,青山东缺如断环。雪消风软山苍然,杏梢红破胭脂寒。 先生醉狂梦思山,自驾草车束尘编。上堂读书门画关,金徽朱丝弄猗兰。 相思古人太古前,若非豪士鲁仲连。即是幽人梁伯鸾,先生好学老益坚。 少时不信功名艰,青衫屡补履决穿。 晚知有命绝可怜,归来自买汶上田。䆉稏香露凝秋殷,只知留客有酒钱。 肯问釜粥寒齑酸,拖金曳绣卷晓班。何似布褐暖且宽,先生所愿一何廉。 贵人孰与先生贤,朱门铜臭厨肉膻。夜阑白月照管弦,美人一笑夭桃燃。 安知贤达死丘园,正恐后世终无传。此意已输先生先,我今欲归无由缘。 蕙帐依约闻清猿,何时相从一醉眠。梨花杨柳傍禁烟,曾点浴沂春衣单。 德公渡沔应已还,山中桂枝聊攀援。
xiān sheng chū èr shí nián   jīn zhòng shù lǎo quán quán shuǐ qīng qiě yán   zhù táng liú shuǐ mào shù jiān
cháo hóu zuò chuán   huà lán qīng yáo juān míng zhū bái guāng shè tiān   xiān sheng jīn chà diān
chūn guī àn 绿 lián   qīng shān dōng quē duàn huán xuě xiāo fēng ruǎn shān cāng rán   xìng shāo hóng yān zhī hán
xiān sheng zuì kuáng mèng shān   jià cǎo chē shù chén biān shàng táng shū mén huà guān   jīn huī zhū nòng lán
xiāng rén tài qián   ruò fēi háo shì zhòng lián shì yōu rén liáng luán   xiān sheng hào xué lǎo jiān
shǎo shí xìn gōng míng jiān   qīng shān jué chuān 穿
wǎn zhī yǒu mìng jué lián   guī lái mǎi wèn shàng tián xiāng níng qiū yīn   zhǐ zhī liú yǒu jiǔ qián
kěn wèn zhōu hán suān   tuō jīn xiù juǎn xiǎo bān nuǎn qiě kuān   xiān sheng suǒ yuàn lián
guì rén shú xiān sheng xián   zhū mén tóng xiù chú ròu shān lán bái yuè zhào guǎn xián   měi rén xiào yāo táo rán
ān zhī xián qiū yuán   zhèng kǒng hòu shì zhōng chuán shū xiān sheng xiān   jīn guī yóu yuán
huì zhàng yuē wén qīng yuán   shí xiāng cóng zuì mián huā yáng liǔ bàng jìn yān   céng diǎn chūn dān
gōng miǎn yīng hái   shān zhōng guì zhī liáo pān yuán