王敬伯歌

唐代 李端
妾本舟中女,闻君江上琴。君初感妾意,妾亦感君心。 遂出合欢被,同为交颈禽。传杯唯畏浅,接膝犹嫌远。 侍婢奏箜篌,女郎歌宛转。宛转怨如何,中庭霜渐多。 霜多叶可惜,昨日非今夕。徒结万重欢,终成一宵客。 王敬伯,绿水青山从此隔。
qiè běn zhōu zhōng   wén jūn jiāng shàng qín jūn chū gǎn qiè   qiè gǎn jūn xīn
suì chū huān bèi   tóng wèi jiāo jǐng qín chuán bēi wéi wèi qiǎn   jiē yóu xián yuǎn
shì zòu kōng hóu   láng wǎn zhuǎn wǎn zhuǎn yuàn   zhōng tíng shuāng jiàn duō
shuāng duō   zuó fēi jīn jié wàn zhòng huān   zhōng chéng xiāo
wáng jìng   绿 shuǐ qīng shān cóng